PDA

View Full Version : truyện em là gì trong anh



vlthaioi
06-21-2012, 10:46 AM
Hà Nội lại kéo dài những ngày mưa anh à, cảm giác thật buồn và tệ. Nhớ lại những ngày tháng đã qua em chỉ muốn gục ngã thôi nhưng em đã không để mình mềm yếu như ***. Bản thân em cũng không hiểu vì sao?
Người ta nói rằng, khi yêu một ai đó, mọi thứ trong mắt ta đều biến thành màu hồng phải không anh? Vậy mà màu hồng trong mắt của em giờ đây đã ngả sang màu của bóng đêm rồi. Xung quanh em là bóng đêm cùng một nỗi buồn dài miên man và cả những giọt nước mắt nữa. Đã đôi lúc em từng ước, mình có thể trở nên thật vĩ đại để đi qua hết những đau khổ trong cuộc đời, thật vĩ đại để có thể quên đi một quá khứ không trọn vẹn đó chính là anh.
''Em thật ngốc'' - Anh vẫn thường nói với em như ***. Có lẽ, trong mắt anh em chưa bao giờ là người lớn. Em là một con bé ngốc nghếch với những câu nói và suy nghĩ thật trẻ con nhưng tại sao lại biết yêu anh nhiều đến ***? ''Tại sao lại trẻ con nhỉ?''- Rồi em lại tự trả lời: là sinh nhật thứ 20 rồi còn gì, ngoảnh lại cũng thấy thật xa xôi đó thôi. Và em cười...
Quá khứ 3 năm trôi đi, chưa một lần anh nhớ đến ngày sinh nhật của em; anh cũng chưa một lần hỏi rằng em thích ăn nhất món gì, hay hôm nay trời có giông em nhớ mang theo dù kẻo ướt... Em thấy tủi thân ghê gớm. Nhưng điều đó đã thấm là bao khi ngay đến cả những ngày lễ lớn như 8/3, 20/10, rồi cả valentine nữa em cũng không nhận được một lời chúc ngọt ngào từ anh. Những câu nói tưởng chừng như vụn vặt và tầm phào đó lại trở nên thật xa xỉ với một cô bé như em anh à. Có lẽ, cách anh dành tình yêu của mình cho em cũng thật đặc biệt, và em chờ đợi một điều gì đó bất ngờ hơn ***.
Em còn nhớ như in cái cảm giác lần đầu tiên chúng ta gặp nhau: thật vội vã trong cơn mưa, cảm giác còn vẹn nguyên như lúc ban đầu vậy. Lúc đó em còn không nhìn rõ mặt anh... chúng mình chỉ nói với nhau những câu chuyện vu vơ, giờ nghĩ lại thấy thật trẻ con làm sao. Những tưởng rằng anh và em chỉ có thể trở thành những người bạn tốt, vậy mà cả hai đều không thể vượt qua khỏi những cám dỗ của một thứ thuốc thần bí ''tình yêu''. Anh đã nói yêu em thật nhiều. Hạnh phúc bỗng nhiên ùa về, em như đang được đi giữa cánh đồng bất tận những hoa và gió, nơi đó có anh. Trái tim em như mở rộng hơn để tận hưởng trọn vẹn niềm hạnh phúc của mối tình đầu trong sáng.
Em đã quen với cái cách được anh quan tâm nhiều hơn, em cũng cho mình cái quyền được nũng nịu anh. Anh nói em thật đáng yêu. Em đã trở nên thật dịu dàng, nữ tính đến lạ thường trong mắt những người bạn của mình. Em thật sự đã thay đổi rất nhiều và em cảm ơn anh vì điều đó!
Chúng ta cũng đã từng có với nhau rất nhiều kỉ niệm: vui, buồn, giận hờn... cũng đã có những cuộc chia ly trong một khoảng thời gian nào đó và cả hai đều có những lí do để vượt qua. Gia đình hai bên luôn ủng hộ, vun đắp cho tình yêu của anh và em khiến em càng tin tưởng vào tình yêu của chúng mình... rồi em lại yêu anh nhiều hơn.
Tình yêu của anh và em tưởng như sẽ thật êm đềm, cả hai sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống để đi đến một bến bờ bình yên. Nhưng rồi cuộc sống vốn không như những gì ta trông đợi. Em nhận được giấy báo đậu Đại Học, niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Tâm trạng rối bời, em không biết mình phải nên *** nào nữa. Lẽ nào, để có được một tình yêu trọn vẹn, con người ta phải đánh đổi nhiều thứ đến như vậy? Em đã không tin vào điều đó và em đã chấp nhận thử thách. Anh và em vẫn yêu nhau nhưng khoảng cách giữa hai trái tim thì đã thay đổi.
Ngày thu dọn hành trang lên Hà Nội nhập học, anh đã không tiễn chân em. Anh đã im lặng mấy ngày trước đó, là do anh ích kỉ hay không cầm nổi những thay đổi quá đột ngột về những gì đang diễn ra ở hiện tại? Anh cũng không có một lời giải thích và em cũng cố để quên đi điều đó.
Ngày tháng cứ *** trôi, em đã vượt qua được một năm đầy sóng gió. Nhưng người đời vẫn thường nói: xa mặt thì cách lòng. Khi những tin nhắn đột ngột ít đi, những cuộc **** thoại dường như không còn nữa thì lúc đó em biết trái tim anh đã thay đổi. Em đã từng ngồi suy nghĩ suốt đêm để tìm ra một lí do vì sao anh lại như vậy, còn kết quả lại chỉ là con số không tròn trĩnh. Ừ thì công việc của anh vất vả, rồi thì công việc gia đình nữa, gánh nặng đè lên vai anh... em sẽ tha thứ và chờ đợi một lời giải thích. Nhưng em đã nhận được gì? Chẳng gì cả khi em càng cố gắng tìm kiếm một lí do, em càng không phải là kẻ lúc nào cũng đi nũng nịu để van xin một thứ tình cảm ích kỉ. Chỉ đáng buồn cho chính mình, tại sao lúc em cô đơn nhất, cần anh nhất thì anh lại hờ hững với em như vậy? Anh có nỗi khổ gì, tại sao không thể cùng em chia sẻ? Hay em đã làm điều gì sai? Phải chăng yêu anhnhiều là có tội?
Em đã gục ngã, cái ngày mà em không mong chờ ấy rồi lại đến. Em vẫn không thể nào tin vào mắt mình nữa. Anh đã im lặng nhưng em vẫn chờ đợi và càng chờ đợi thì càng khiến em tuyệt vọng nhiều hơn. Lại những ngày dài tăm tối trong em. Mùa thu Hà Nội ngày đó sao buồn đến ***? Những ngày nhốt mình trong bóng đêm, em đã cố gắng để quên anh, em đã thử tìm đủ mọi cách để hành hạ bản thân mình. Trách mình thật ngốc vì đã yêu anh nhiều như vậy. Cảm giác không còn con đường nào để bước, em nghĩ đến cái chết... Em đã xóa số **** thoại của anh trong danh bạ nhưng không thể nào xóa nổi hình ảnh của anh trong trái tim mình. Lẽ nào, khi yêu người ta lại trở nên mù quáng đến như vậy?