Thuở ấy xa xưa có một nàng, một nàng tiên nữ
Một đoá hoa rừng tình phơi phới tuổi mới trăng tròn
Cuộc đời hồng nhan cay và đắng, thôi thì lắm trái ngang
Bao nhuiêu trai làng yêu nàng, đi theo xin nàng tim vàng, nàng cũng không màng
Nàng đã trót yêu, yêu một chàng nghệ sĩ
Tình hỡi ơi tình chàng đã có, đã có gia đình
Người đời cười chê cho tình đó như là gió với trăng
E sau duyên mình không thành, như bao cô nàng thất tình nàng khóc một mình
Thi ơi, Thi ơi Thi, Thi có biết biết không Thi
Khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chết với u sầu thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn.

Nàng quyết ra đi xa làng mình người tình yêu dấu
Đời ngỡ chắc rằng nàng đã bước, đã bước qua cầu
Mà nào ngờ đâu ôm tình ấy đi tìm dãy núi cao
Đi sâu vô rừng chôn tình hay đi vô rừng trốn mình
Tình vẫn u sầu...
Từ đó không ai, ai còn gặp, gặp nàng đâu nữa
Chỉ có con chim rừng nhiều khi thấy nàng khóc một mình
Rồi một mùa đông chim nhìn thấy, thấy nàng dưới gốc cây
Tương tư nhân tình khôn lường, đau thương cho tình vô cùng
Nàng chết trong rừng

Thi ơi, Thi ơi Thi, Thi có biết không Thi
Khi con tim yêu đương là sống với đau thương
Khi con tim yêu đương là chết với u sầu thì Thi đã biết cớ sao Thi buồn.